Từ câu chuyện làng…

Năm 2019, một câu chuyện đau lòng rung động không chỉ Việt Nam mà cả trên toàn thế giới. 39 người Việt chết trên một container đông lạnh trên đường nhập cảnh trái phép vào đất nước Anh. Một câu chuyện ám ảnh tận tâm thức của nhiều người trong đó có tôi. 

Tôi cũng lớn lên cùng quê với nhiều trong số những con người xấu số đó. Ở miền quê đó, cứ học xong phổ thông là những người trẻ đua nhau đi xuất khẩu lao động nước ngoài. Ở đó có những làng, những xã người đi xuẩt khẩu lao động nhiều hơn người ở nhà. Nhà lầu được xây lên, những đứa trẻ được sinh ra và ở lại với ông bà, còn cha mẹ mải mê đi lao động chân tay, làm thuê ở xứ người. 

Không biết đã bao lần, tôi tự hỏi, tại sao người Việt mình rất thông minh, giỏi giang, lại cần cù chịu khó, mà chỉ biết đi làm thuê? Ở xứ người, dân Việt bị kỳ thị như là một tầng lớp dưới của xã hội. Ngay cả  khi người nước ngoài sang Việt Nam làm ăn, họ vẫn ở tư thế ông chủ còn chúng ta đại đa số làm thuê cho họ ngay trên chủ quyền của mình. Khi nào thì người Việt Nam mình sẽ tự chủ và ngang hàng với những nước lớn? Những câu hỏi đó cứ quanh quẩn trong tôi không lời giải. Và sự kiện 39 người đó lại càng khoét sâu nhức nhối hơn nữa tính tự tôn dân tộc trong tôi.  

…Tới câu chuyện đời

Tôi, cũng từng thuộc hàng học giỏi. Cũng tốt nghiệp thủ khoa đại học có tiếng. Vậy nhưng suốt 8 năm trời, tôi lang thang, lông bông, nhảy việc hết chỗ này sang chỗ khác, hết Bắc – Trung – Nam, nhưng lương vừa đủ ăn, công việc chẳng có gì xuất sắc. Trong lòng tôi luôn bứt rứt, cảm thấy mình chỉ mới sử dụng một phần rất nhỏ những tiềm năng nội tại. Bản thân muốn làm gì đó cho đời nhưng chẳng biết cách làm như thế nào. Tư duy ổn định cha mẹ và thầy cô đã dày công vun đắp bao năm khiến tôi loay hoay không lối thoát. Ngoài việc học cao lên để có công việc tốt hơn, tôi chẳng biết mình phải làm gì tiếp theo nữa. 

Thay đổi nhận thức về giáo dục

Mãi tới khi có con, tôi mới lờ mờ hiểu được vấn đề, tôi mới nhận ra  vì sao người ta chọn đi ra nước ngoài bất chấp cả sinh mạng như vậy. 

Vì bản thân cha mẹ họ, cộng đồng quanh họ, ai cũng chỉ có một tư duy đi nước ngoài mới kiếm được tiền, mới có cơ hội đổi đời. Nên họ cũng không nghĩ ra được một lối đi nào khác. 

Khi có con, tôi nhận ra rằng, nếu mình sống một cuộc đời mờ nhạt, thì chẳng thể nào mình biết cách để định hướng cho con sống một cuộc đời nhiều màu sắc. Nếu mình không biết con đường tới thành công phải đi qua bao nhiêu cung bậc, thì con mình rồi sẽ phải loay hoay rất lâu, hoặc cũng sẽ chẳng bao giờ tìm ra được con đường thành công. Nếu mình không hạnh phúc, mình chẳng thể nào hướng dẫn cho con mình sống hạnh phúc. Cuộc đời này, chúng ta không thể cho người khác những gì mình không có, dù chúng ta có mong muốn bao nhiêu đi chăng nữa. 

Nên kể từ khi có con, tôi bắt đầu khát khao thay đổi. Khi khát khao đủ lớn, tôi đã được gặp những người thầy tuyệt vời của mình. 

Cũng từ đó tư duy tôi hoàn toàn thay đổi. Tôi sống tích cực hơn, hạnh phúc hơn, đam mê hơn, và cống hiến nhiều hơn. Cũng từ đó, tôi thấm thía như thế nào gọi là GIÁO DỤC. 

Giáo dục chẳng phải là dạy và học đơn thuần. Giáo dục chính là sự dẫn dắt để bản thân mỗi người tự khám phá ra được những tiềm năng, giá trị của bản thân, để từ đó sống một cuộc đời đầy nhiệt huyết và trọn vẹn. 

Mỗi người cần có những người dẫn dắt đủ tầm để có thể nâng họ lên một bậc cao hơn của cuộc sống. 

Và tôi quyết định Eflita phải ra đời để làm một điều gì đó khác biệt, để thay đổi tư duy giáo dục, để giúp mỗi người sống trọn vẹn hơn. 

EFLITA – Đứa con của Giáo Dục Gia Đình

Eflita đơn giản là viết tắt của EDUCATON FOR LIFE TARGETS – Giáo dục để con người đạt được mục tiêu cuộc đời. 

Mục tiêu của chúng ta đến cuộc đời này là để học tập và trải nghiệm cuộc sống, qua đó, phát triển và hoàn thiện bản thân mình. Những thành tựu như hạnh phúc, bình an, thịnh vượng là kết quả tất yếu của quá trình phát triển và hoàn thiện bản thân đó. Một khi đã thay đổi và sở hữu TƯ DUY TỐT và THÓI QUEN TỐT, chúng ta hoàn toàn có thể làm chủ vận mệnh và cuộc đời của mình. 

Nhưng giáo dục chính thống không giúp chúng ta trang bị những điều cần thiết đó. Chỉ có gia đình, chỉ có cha mẹ mới là người đóng vai trò quan trọng đối với tư duy và thói quen của con. 

Chính vì vậy, dù bắt đầu và chú trọng mũi nhọn vào đào tạo tiếng Anh, vì tiếng Anh là passport để những thế hệ tiếp theo của người Việt vững vàng và tự tin đi ra thế giới, nhưng Eflita không đơn thuần chỉ dừng lại ở đó. 

Chúng tôi tiếp cận vấn đề ở một góc độ hoàn toàn khác. Eflita không dạy tiếng Anh cho trẻ, Eflita dạy tiếng Anh cho cả gia đình để cha mẹ và con cái có thể đồng hành cùng nhau phát triển THÓI QUEN HỌC VÀ TỰ HỌC. Chúng tôi còn chú trọng lan toả những giá trị về tư duy, kỹ năng sống, và những công cụ để mỗi người cha người mẹ phát triển bản thân mình và là tấm gương cho con noi theo. 

Giá trị của giáo dục gia đình

Vàng ở trong đầu nhiều hơn vàng trong lòng đất. Cách tư duy và thói quen của cha mẹ chính là những công cụ giáo dục hữu hiệu nhất để giúp con sống một cuộc đời trọn vẹn và đạt được những mục tiêu cuộc đời. 

Nếu được trang bị những tư duy tốt và thói quen tốt, con cái chúng ta sẽ không còn phải loay hoay, lãng phí thời gian của cuộc đời. Và những sự kiện mạo hiểm cả tính mạng để trốn sang nước ngoài hay đi xuất khẩu lao động không còn là lựa chọn của những người Việt trẻ nữa. 

Để rồi những thế hệ tiếp theo, người nước ngoài sẽ phải nhìn người Việt bằng một con mắt khác, bản lĩnh, tự tin, giỏi giang, làm chủ cuộc đời, và làm chủ cuộc chơi. Đó cũng chính là sứ mệnh Efilta theo đuổi – Phụng sự vì sự phát triển của nền giáo dục Việt Nam, bắt đầu từ giáo dục gia đình. 


Eflita – Education For Life Targets